CHÚC MỪNG 101 NĂM NGÀY BÁO CHÍ CÁCH MẠNG VIỆT NAM (21/6/1925 – 21/6/2026) 

 







Độ ẩm:
Sức gió:
[Đăng ngày: 19/05/2026]

LỜI BÁC VANG VỌNG QUA SÁU MƯƠI NĂM
TỪ Ý CHÍ GIỮ NƯỚC ĐẾN KHÁT VỌNG KIẾN TẠO CƠ ĐỒ

ThS. Bùi Nguyễn Hồng Quyên
Giảng viên khoa Lý luận cơ sở

Tóm tắt:

Bài viết phân tích giá trị lịch sử và ý nghĩa thời đại của Lời kêu gọi “Không có gì quý hơn độc lập, tự do” của Chủ tịch Hồ Chí Minh cách đây 60 năm. Từ bối cảnh khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, bài viết làm rõ ý chí kiên cường và tầm nhìn chiến lược của Đảng, Bác Hồ. Qua đó, liên hệ sâu sắc với bối cảnh hiện nay khi đất nước bước vào kỷ nguyên vươn mình, thực hiện các mục tiêu Đại hội XIV. Khẳng định rằng, tinh thần độc lập tự do năm xưa nay chuyển hóa thành khát vọng kiến tạo cơ đồ hùng cường, đòi hỏi bứt phá về thể chế, nhân lực và văn hóa, đưa Việt Nam sánh vai cùng các cường quốc năm châu.

Từ khóa: Chủ tịch Hồ Chí Minh; Đại hội XIV; kỷ nguyên vươn mình; khát vọng kiến tạo.

Lịch sử dân tộc Việt Nam là dòng chảy liên tục của những cuộc kiến tạo, giữ gìn, dựng xây và bảo vệ. Mỗi thế hệ kế thừa di sản tinh thần, vật chất từ thế hệ trước và trao truyền sức mạnh cho thế hệ sau. Nhìn từ góc độ ấy, năm 1966 và năm 2026 hiện lên như hai cột mốc mang tính bước ngoặt của cùng một hành trình, dẫu khác nhau về sứ mệnh và hoàn cảnh, nhưng lại đồng điệu sâu sắc về một ý chí sắt đá - đó chính là ý chí mà Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã hun đúc từ thuở còn trứng nước của cách mạng và tiếp tục được thổi bùng qua mỗi khúc quanh lịch sử. Kỷ niệm 136 năm ngày sinh của Người (19/5/1890 – 19/5/2026) và năm nay cũng đúng dịp tròn 60 năm Lời kêu gọi đồng bào và chiến sĩ cả nước với tựa đề “Không có gì quý hơn độc lập, tự do” được công bố lần đầu tiên vào ngày 17/7/1966, một sự trùng hợp không phải ngẫu nhiên, mà như một lời nhắc nhở thầm lặng của lịch sử: ngọn lửa ý chí mà Người thắp lên chưa bao giờ tắt, chỉ là đang soi sáng một chặng đường khác.

Sáu mươi năm trước, ngày 17/7/1966, trên làn sóng Đài Tiếng nói Việt Nam, Lời kêu gọi của Chủ tịch Hồ Chí Minh vang lên sau khi đế quốc Mỹ đã đưa hàng chục vạn quân viễn chinh vào miền Nam, đồng thời mở rộng chiến tranh phá hoại miền Bắc bằng không quân và hải quân, sử dụng những vũ khí tàn bạo nhất bom na-pan, chất độc hóa học, với mục tiêu đưa miền Bắc “trở lại thời kỳ đồ đá”. Đây là giai đoạn ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước.

Trong hoàn cảnh đó, Lời kêu gọi của Người không phải là lời an ủi, càng không phải lời tuyên truyền suông, đó là một lời khẳng định về mặt ý chí, tinh thần và khát vọng đanh thép rằng: “Chiến tranh có thể kéo dài 5 năm, 10 năm, 20 năm hoặc lâu hơn nữa. Hà Nội, Hải Phòng và một số thành phố, xí nghiệp có thể bị tàn phá, song nhân dân Việt Nam quyết không sợ! Không có gì quý hơn độc lập, tự do. Đến ngày thắng lợi, nhân dân ta sẽ xây dựng lại đất nước ta đàng hoàng hơn, to đẹp hơn!”[1]. Chỉ một đoạn ngắn mà chứa đựng ba tầng ý nghĩa: vừa vạch trần tội ác của kẻ thù, vừa khẳng định quyết tâm chiến đấu không lay chuyển của quân và dân ta, và đồng thời gửi gắm khát vọng, niềm tin kiến thiết sau ngày thống nhất.

Thời điểm ấy, mục tiêu tối thượng gói gọn trong sự quyết tâm: còn sống phải sống tự do, muốn tự do phải chiến đấu. Ẩn sau những câu chữ kiên cường ấy là một tư tưởng vượt thời gian: độc lập, tự do không phải là đích đến cuối cùng, mà là nền tảng để từ đó dân tộc ta mới có thể xây dựng sự phồn thịnh thực sự. Đáp lại lời hiệu triệu của Người, toàn thể dân tộc đã thực hiện cuộc hành quân vĩ đại nhất thế kỷ XX, chấp nhận hy sinh mọi thứ để giành lại giang sơn. Chặng đường ấy dẫu đầy máu, nước mắt, lấy đi thanh xuân của biết bao người nhưng lại là nơi ghi dấu sự khẳng định ý chí Việt Nam được tôi luyện để không thế lực nào có thể khuất phục, và nơi lời hứa “xây dựng đất nước đàng hoàng hơn, to đẹp hơn”[2] được gieo xuống như một hạt giống chờ ngày trổ bông.

Hôm nay, 60 năm sau, hạt giống ấy đang trổ bông. Dân tộc ta lại đang bước vào một cuộc hành quân vĩ đại mới: Chặng đường tăng tốc để hiện thực hóa các mục tiêu chiến lược của Đại hội XIV, với chủ đề “Dưới lá cờ vẻ vang của Đảng, chung sức, đồng lòng thực hiện thắng lợi các mục tiêu phát triển đất nước đến năm 2030; tự chủ chiến lược, tự cường, tự tin, tiến mạnh trong kỷ nguyên vươn mình của dân tộc”[3]. Đây chính là hiện thân của lời hứa mà Bác Hồ đã gửi gắm vào tương lai từ Lời kêu gọi năm 1966: “xây dựng lại đất nước đàng hoàng hơn, to đẹp hơn” giờ đây được cụ thể hóa bằng mục tiêu đến năm 2030 trở thành nước có công nghiệp hiện đại, thu nhập trung bình cao và đến năm 2045 trở thành nước phát triển, sánh vai cùng các cường quốc năm châu.

Sau khi hòa bình lập lại, non sông liền một dải, cả nước cùng tiến lên xây dựng Chủ nghĩa xã hội, mục tiêu này đã chuyển từ sinh tồn sang thịnh vượng, từ giải phóng sang kiến tạo. Bốn mươi năm đổi mới đã chứng minh năng lực hiện thực hóa ý chí ấy: năm 2025 quy mô GDP của Việt Nam đạt trên 514 tỷ USD, xếp thứ 32 thế giới; GDP bình quân đầu người đạt 5.026 USD, gia nhập nhóm nước thu nhập trung bình cao, những con số mà thế hệ 1966 không dám mơ tới. Trên trường quốc tế, Việt Nam đã thiết lập quan hệ đối tác chiến lược toàn diện với năm Ủy viên thường trực Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, một thành tựu ngoại giao chưa từng có. Đó là kết quả của ý chí kiên định và sự cần cù của hơn 100 triệu con người Việt Nam. Song nếu chỉ dừng lại ở đó, chúng ta sẽ phụ lòng những người đã ngã xuống. Bước vào kỷ nguyên vươn mình, rào cản không còn là bom đạn, mà là sức ỳ của tư duy cũ kỹ, những điểm nghẽn thể chế và vấn nạn tham nhũng, lãng phí đang làm tổn hao sinh khí quốc gia. Nền kinh tế đối diện nguy cơ sa vào “bẫy thu nhập trung bình” nếu chậm chuyển đổi mô hình sang tăng trưởng dựa trên đổi mới sáng tạo. Để bứt phá, việc nâng cấp hệ sinh thái đổi mới, trọng dụng nhân tài và làm chủ các mắt xích giá trị cao trong chuỗi cung ứng toàn cầu là mệnh lệnh sinh tồn.

Hơn lúc nào hết, cuộc chiến cam go nhất hiện nay là vượt qua chính mình từ bên trong. Định hướng Đại hội XIV khẳng định: nguồn nhân lực chất lượng cao và sức mạnh văn hóa chính là hai bệ phóng mang tính quyết định. Đột phá về nhân lực đòi hỏi một cuộc cách mạng giáo dục, chuyển sang hệ sinh thái học tập suốt đời gắn kết chặt chẽ với kinh tế số. Song song đó, nguy cơ suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống vẫn đe dọa sự phát triển bền vững. Nếu để chủ nghĩa cá nhân làm phai nhạt lý tưởng phụng sự Nhân dân, thì khối đại đoàn kết dân tộc sẽ suy yếu. Chỉ khi chiến thắng sức ỳ nội tại, khơi dậy khát vọng cống hiến, dân tộc ta mới hội đủ sức mạnh đưa đất nước sánh vai cùng các cường quốc. Chúng ta cần nhận thức sâu sắc rằng, con đường đi lên chủ nghĩa xã hội không bao giờ trải đầy hoa hồng. Đó là hành trình đòi hỏi mỗi cán bộ, đảng viên và người dân phải không ngừng tự đổi mới, rèn luyện bản lĩnh, để kiến tạo nên những giá trị bền vững cho đất nước.

Luận điểm “Không có gì quý hơn độc lập, tự do” là kết tinh nhất quán của tư tưởng Hồ Chí Minh, xuyên suốt từ Tuyên ngôn Độc lập 1945 đến Lời kêu gọi 1966. Hôm nay, “độc lập, tự do” không chỉ là quyền tồn tại mà còn là quyền phát triển, thoát khỏi nghèo nàn, tụt hậu. Theo nghĩa đó, khát vọng của Đại hội XIV chính là sự tiếp nối ở tầm cao mới của lý tưởng ấy.

Nếu năm xưa tinh thần “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” đã giúp vượt qua bom đạn, thì hôm nay tinh thần ấy cần chuyển hóa thành quyết tâm cải cách thể chế, thành bản lĩnh dám nghĩ, dám làm của đội ngũ cán bộ. Đại hội XIV đã xác định phương châm: “Đoàn kết - Dân chủ - Kỷ cương - Đột phá - Phát triển”. Thông điệp “Nói ít, làm nhiều, làm đến cùng” đòi hỏi chuyển hóa tinh thần năm 1966 thành hành động thực tiễn. Sẽ không thể kiến tạo cơ đồ hùng cường nếu vẫn tồn tại tâm lý e dè, sợ sai, né tránh trách nhiệm - điều đó chẳng khác nào những người lính năm xưa chùn bước trước Trường Sơn vì sợ bom đạn.

Từ quyết tâm giữ nước đến khát vọng kiến tạo cơ đồ là tiến trình tất yếu của lịch sử. Trong Lời kêu gọi 1966, Hồ Chí Minh đã gắn kháng chiến với tầm nhìn kiến thiết đất nước “đàng hoàng hơn, to đẹp hơn”. Sáu mươi năm sau, từ dân tộc “xẻ dọc Trường Sơn”, trải qua 40 năm đổi mới, Việt Nam đang hướng tới mục tiêu tăng trưởng GDP trên 10% giai đoạn 2026-2030, tiếp tục hiện thực hóa khát vọng bằng ý chí phát triển bền bỉ qua nhiều thế hệ.

Cùng một Đảng lãnh đạo, một dân tộc anh hùng bền gan vững chí đã chiến thắng cỗ máy chiến tranh tàn khốc nhất, nhất định sẽ là động lực chiến thắng nghèo nàn, lạc hậu. Như Người khẳng định: “có độc lập, tự do thì sẽ có tất cả”. Hôm nay, thừa hưởng nền độc lập mà cha anh đã đổ máu giành được, chúng ta không có quyền lãng phí di sản ấy. Kỷ nguyên vươn mình là lời đáp của thế hệ hôm nay trước lịch sử, là cách trả ơn những người ngã xuống vì dân tộc, để cơ đồ Việt Nam sánh vai cùng các cường quốc năm châu như Bác Hồ hằng mong ước.

dsdsd



[1] Hồ Chí Minh tuyển tập, tập 3, Nxb Chính trị quốc gia, Hà Nội, 2002, tr. 629

[2] Hồ Chí Minh tuyển tập, tập 3, Nxb Chính trị quốc gia, Hà Nội, 2002, tr. 631

 

[3] Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV, Nxb Chính trị Quốc gia Sự thật, Hà Nội, 2026, tập 1, tr.44

 


Các tin khác