I. LỊCH SỬ, Ý NGHĨA NGÀY QUỐC TẾ LAO ĐỘNG 1/5 VÀ CÁC HOẠT ĐỘNG HƯỞNG ỨNG
TẠI VIỆT NAM
1. Lịch sử và ý nghĩa Ngày Quốc tế Lao động 1/5
Từ
nửa cuối thế kỷ XIX, chủ nghĩa tư bản bước sang giai đoạn độc quyền, sản xuất
công nghiệp tăng nhanh; ở một số nước như Anh, Pháp, Đức, Mỹ...phát triển mạnh
mẽ. Cùng với những bước tiến của nền kinh tế tư bản, giai cấp tư sản tăng cường
bóc lột và bần cùng hóa công nhân lao động; mâu thuẫn giai cấp ngày càng sâu sắc,
dẫn đến nhiều cuộc đấu tranh giữa giai cấp vô sản với giai cấp tư sản diễn ra với
quy mô ngày càng lớn.
Trong
cuộc đấu tranh đó, vấn đề thời gian lao động có ý nghĩa quan trọng. Ngay sau
khi thành lập Quốc tế I năm 1864, C.Mác coi việc rút ngắn thời gian lao động là
một nhiệm vụ đấu tranh của giai cấp vô sản. Tại Đại hội lần thứ nhất của Quốc tế
I họp tại Gieneve (Thụy Sĩ) tháng 9/1866, vấn đề đấu tranh đòi ngày làm việc 8
giờ được coi là nhiệm vụ quan trọng. Khẩu hiệu “Ngày làm 8 giờ” sớm xuất hiện ở
một số nơi của nước Anh - nước có nền công nghiệp phát triển sớm nhất thế giới.
Yêu sách này dần lan sang các nước khác.
Nước
Mỹ, từ một quốc gia có nền kinh tế lạc hậu, phụ thuộc vào châu Âu, đã mở rộng sản
suất, nhanh chóng phát triển trở thành nước công nghiệp hàng đầu thế giới.
Thành phố Chi-ca-gô trở thành trung tâm thương nghiệp của Mỹ. Nước Mỹ lao vào
cuộc chạy đua cạnh tranh tư bản quyết liệt. Các guồng máy chạy hết công suất suốt
ngày đêm, hàng vạn công nhân bị bắt buộc làm việc mỗi ngày từ 14 - 18 giờ, phụ
nữ quần quật lao động không kém gì nam giới, nhưng đồng lương chỉ bằng 1/2 nam
giới và suốt tuần không có ngày nghỉ; trẻ em phải làm việc 12 giờ/ngày.
Ngày
1/5/1886, tại thành phố Chi-ca-gô (Mỹ), hưởng ứng lời kêu gọi của “Liên đoàn
lao động Mỹ”, hàng chục ngàn công nhân toàn thành phố tiến hành bãi công, tổ
chức mít tinh và biểu tình trên đường phố (40 ngày không đến nhà máy
làm việc). Khẩu hiệu “Ngày làm việc 8 giờ” trở thành tiếng nói chung của
giai cấp công nhân, chính quyền tư sản rơi vào thế bị động. Cuộc đấu tranh vì mục
tiêu dân sinh, dân chủ, vì sự tiến bộ xã hội bị đàn áp đẫm máu, song đã tạo được
sự hưởng ứng, ủng hộ mạnh mẽ của công nhân khắp nước Mỹ lên tiếng ủng hộ yêu
sách của công nhân Chi-ca-gô. Công nhân Pháp, Ý, Tây Ban Nha, Hà Lan…tổ chức
nhiều cuộc mít tinh bày tỏ sự đồng tình với công nhân Mỹ.
Để
ghi nhận những thành quả của phong trào công nhân các nước, ngay trong Đại hội
thành lập Quốc tế thứ II, được triệu tập ngày 14/7/1889, các đại biểu của giai
cấp công nhân đã thông qua Nghị quyết lấy ngày 1/5 làm ngày đoàn kết đấu tranh
của công nhân lao động trên toàn thế giới. Từ đó ngày 1/5 trở thành ngày Quốc tế
Lao động.
Thực
hiện Nghị quyết của Quốc tế thứ II, ngày 1/5/1890 lần đầu tiên, Ngày Quốc tế
Lao động được kỷ niệm với quy mô thế giới. Công nhân ở các nước Mỹ, Canada,
Pháp, Đức, Áo, Đan Mạch, Bỉ, Thụy Điển, Hà Lan, Ý và nhiều nước khác tiến hành
bãi công, mít tinh, xuống đường biểu tình mang theo biểu ngữ “Ngày làm 8 giờ”,
“Vô sản tất cả các nước đoàn kết lại”.
Ngày
Quốc tế Lao động 1/5 đã trở thành ngày Lễ tại nhiều quốc gia trên thế giới,
dành để tôn vinh lao động và gây dựng đoàn kết lao động trên thế giới; là ngày
hội của giai cấp công nhân và nhân dân lao động trên toàn thế giới, ngày đoàn kết
giai cấp công nhân và các dân tộc bị áp bức trên thế giới trong cuộc đấu tranh
vì hòa bình, độc lập dân tộc, dân chủ và tiến bộ xã hội.
2. Hoạt động hưởng ứng Ngày Quốc tế Lao động 1/5 tại Việt Nam
Từ
những năm đầu của thế kỷ XX, đồng chí Nguyễn Ái Quốc (Chủ tịch Hồ Chí Minh) đã
truyền bá chủ nghĩa Mác - Lê nin vào Việt Nam, giúp công nhân lao động (CNLĐ)
Việt Nam hiểu rõ phong trào cộng sản, công nhân, công đoàn thế giới, nhất là về
Cách mạng Tháng Mười Nga và Ngày Quốc tế Lao động 1/5. Ngày 1/5/1925, công nhân
Chợ Lớn, công nhân đường sắt Dĩ An và công nhân Đà Nẵng biểu tình bày tỏ ý chí
bảo vệ Liên bang Xô - Viết.
Tháng
2/1930, Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời. Ngay trong Cương lĩnh đầu tiên, Đảng xác
định vai trò, sứ mệnh lịch sử của giai cấp công nhân (GCCN) Việt Nam là giai cấp
lãnh đạo cách mạng, nòng cốt trong khối liên minh công - nông. Phong trào đấu
tranh ngày 1/5/1930 đã mở đầu cho cao trào cách mạng 1930 - 1931. Lần đầu tiên
dưới sự lãnh đạo của Đảng và hướng dẫn, vận động của Công hội đỏ, công nhân cùng
nông dân mít tinh biểu tình kỷ niệm Ngày Quốc tế Lao động 1/5, đấu tranh đòi
quyền lợi, bày tỏ tình đoàn kết với CNLĐ thế giới.
Ngày
18/2/1946, Hồ Chủ tịch ký Sắc lệnh số 22c quy định ngày 1/5 là một trong những
ngày lễ chính thức của nước ta. Ngày 29/4/1946, Hồ Chủ tịch ký Sắc lệnh số 56
quy định công nhân được hưởng lương ngày nghỉ lễ Quốc tế Lao động 1/5. Ngày
1/5/1946, lần đầu tiên trong lịch sử nước ta, Ngày Quốc tế Lao động 1/5 được tổ
chức kỷ niệm trọng thể tại Hà Nội, với sự tham dự của 20 vạn nhân dân lao động.
Từ đó, Ngày Quốc tế Lao động (1/5) hằng năm là một trong những ngày lễ lớn của
đất nước, ngày hội của GCCN và nhân dân lao động Việt Nam.
Ngày
1/5/1951, trong lời kêu gọi nhân ngày Quốc tế Lao động, Bác Hồ xác định “Trọng
tâm thi đua là: Quân đội thi đua giết giặc lập công. Công nhân thi đua
tăng gia sản xuất. Nông dân thi đua sản xuất lương thực. Trí thức thi đua sáng
tác, phát minh. Cán bộ thi đua cần, kiệm, liêm, chính. Toàn dân thi đua tích cực
tham gia kháng chiến”. Ngày 1/5/1958, Bác đưa ra “Lời kêu gọi nhân Ngày Quốc tế
Lao động” khẳng định: “Hôm nay, cùng với nhân dân lao động toàn thế
giới, chúng ta nhiệt liệt chào mừng Ngày 1/5 trong lòng đầy tin tưởng và phấn
khởi quyết tâm vượt mọi khó khăn, tiến lên làm tròn những nhiệm vụ mới...”.
Ngày 1/5/1964, nhân Ngày Quốc tế Lao động, Bác gửi điện khen ngợi thanh niên
trên công trường khôi phục đường sắt Thanh Hoá - Vinh, trong đó có việc xây lại
Cầu Hàm Rồng.
Kể
từ sau năm 1975, kỷ niệm Ngày Quốc tế Lao động 1/5 ở Việt Nam ngày càng có
ý nghĩa khi toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta kỷ niệm Ngày Chiến thắng
30/4. Đây là dịp giai cấp công nhân và nhân dân lao động cả nước ôn lại truyền
thống đấu tranh chống ngoại xâm; sôi nổi hưởng ứng các phong trào thi đua yêu
nước để bày tỏ lòng tưởng nhớ, biết ơn sâu sắc với Chủ tịch Hồ Chí Minh
- lãnh tụ vĩ đại của dân tộc ta. Người đã có công lao rất to lớn
giúp nhân dân ta ý thức được ý nghĩa lịch sử và tác động của việc kỷ niệm
Ngày Quốc tế Lao động 1/5, từ đó càng thêm quyết tâm đi theo con đường
cách mạng do Đảng và Bác kính yêu đã lựa chọn, xây dựng và bảo vệ vững chắc
Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.
II. ĐÓNG GÓP CỦA GIAI CẤP CÔNG NHÂN, TỔ CHỨC CÔNG ĐOÀN VIỆT NAM QUA CÁC
THỜI KỲ CÁCH MẠNG
1. Sự ra đời của tổ chức Công đoàn Việt Nam (28/7/1929)
Năm
1958, thực dân Pháp nổ súng tấn công xâm lược Việt Nam, đánh dấu bằng sự kiện đổ
quân lên bán đảo Sơn Trà (Đà Nẵng). Mục đích của chúng là chiếm Việt Nam làm thị
trường tiêu thụ hàng hóa, khai thác tài nguyên và bóc lột nhân công rẻ mạt; chiếm
Việt Nam làm căn cứ quân sự của Pháp tại vùng
Đông
Nam Á.
GCCN
Việt Nam ra đời trong quá trình khai thác thuộc địa của thực dân Pháp, tính đến
năm 1929, tổng số công nhân làm việc trong các doanh nghiệp tư bản Pháp là hơn
22 vạn người, trong đó 5,3 vạn thợ mỏ; 8,6 vạn công nhân các ngành công, thương
nghiệp; 8,1 vạn công nhân các đồn điền.
Có
áp bức, có đấu tranh. Bị thực dân Pháp bóc lột nặng nề, công nhân Việt Nam đã đấu
tranh chống lại. Tuy nhiên, phần lớn các cuộc đấu tranh thời kỳ này vẫn còn tản
mạn và mang tính tự phát, thiếu tổ chức và lãnh đạo.
Ngày
28/7/1929, theo quyết định của Đông Dương Cộng sản Đảng, Nguyễn Đức Cảnh triệu
tập hội nghị đại biểu Công hội đỏ Bắc Kỳ lần thứ nhất, họp tại ngôi nhà số 15
Hàng Nón, Hà Nội. Hội nghị nhất trí thông qua chương trình, điều lệ và phương
hướng hoạt động, bầu Ban Chấp hành lâm thời do Nguyễn Đức Cảnh phụ trách.
Ngày
3/2/1930, Nguyễn Ái Quốc đã chủ trì Hội nghị thống nhất các tổ chức cộng sản Đảng,
thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam, lực lượng nòng cốt là hội viên Công hội đỏ Bắc
Kỳ.
2. Phong trào công nhân và hoạt động Công hội đỏ trong những năm (1930
– 1945)
Đầu
năm 1929, cuộc khủng hoảng kinh tế các nước tư bản đã ảnh hưởng trực tiếp đến
nước Pháp. Chính quyền thuộc địa trút mọi hậu quả lên đầu nhân dân Việt Nam. Đời
sống của GCCN vốn đã khó khăn, lại càng khó khăn thêm. Trước tình hình đó, Công
hội đỏ đã lãnh đạo công nhân lao động đấu tranh trong cao trào cách mạng 1930 -
1931, với trận ra quân đầu tiên của công nhân Nhà máy Xe lửa Tràng Thi (Hà Nội),
Nhà máy cưa, Nhà máy Diêm Bến Thủy (TP. Vinh - Nghệ An) đúng vào ngày
01/5/1930. Phong trào cách mạng dâng cao, bộ máy chính quyền của đế quốc và
phong kiến ở nhiều vùng nông thôn bị tan rã hoặc tê liệt, tổ chức Nông hội đỏ
quản lý, điều hành mọi hoạt động trong làng xã. Lần đầu tiên tại Việt Nam, đã
xuất hiện một hình thức chính quyền mới, chính quyền của những người lao động -
chính quyền Xô viết Nghệ Tĩnh. Xô viết Nghệ Tĩnh để lại cho GCCN những bài học
quý giá về giành và xây dựng chính quyền cách mạng công nông.
Những
năm 1932 - 1935, phong trào cách mạng của GCCN Việt Nam bị thực dân Pháp đàn áp
dã man, hầu hết số cán bộ Đảng và Công hội đỏ đều bị địch bắt, khiến cho mối
liên lạc giữa Đảng và quần chúng, giữa Công hội đỏ và phong trào công nhân tưởng
như bị đứt đoạn. Thêm vào đó, tình trạng khủng hoảng kinh tế vẫn rất trầm trọng
và kéo dài, làm cho tám vạn người thất nghiệp, tình cảnh GCCN càng thêm điêu đứng,
cực khổ. Nhờ sự lỗ lực kiên cường của cán bộ, hội viên và nhiệt tình cách mạng
của GCCN, phong trào cách mạng trong cả nước bắt đầu hồi phục.
Từ
1936 - 1939, là thời kỳ vận động cách mạng sôi nổi và thắng lợi chưa từng thấy
dưới thời Pháp thống trị, nhằm đòi tự do, dân chủ, cơm áo và hòa bình của GCCN
Việt Nam. Hàng trăm cuộc bãi công của công nhân do các hội Ái hữu tổ chức đã
dành được thắng lợi, buộc chính quyền thực dân phải ban hành nhiều thông tư,
nghị định hứu giải quyết các yêu cầu thiết thực của công nhân như tăng lương,
giảm giờ làm từ 10 giờ/ngày xuống 8 giờ/ngày kể từ ngày 1/1/1938 và bảo đảm nhiều
quyền tự do dân chủ khác. Điển hình là cuộc bãi công của 3 vạn công nhân khu mỏ
than Hòn Gai (11/1936); công nhân xe lửa tuyến Vinh - Dĩ An (1937); cuộc biểu
dương lực lượng của 3 vạn công nhân, lao động Hà Nội trong ngày 1/5/1938.
Ngày
01/9/1939, chiến tranh thế giới lần thứ hai bắt đầu đưa loài người vào một thảm
họa mới. Lợi dụng tình thế chiến tranh, các đề quốc Anh, Pháp, càng mạnh tay
bóp nghẹt phong trào dân chủ trong nước và thực hiện chính sách hà khắc đối với
các nước thuộc địa. Ngày 28/9/1939, toàn quyền Đông Dương ra nghị định cấm mọi
hoạt động trực tiếp hoặc gián tiếp tuyên truyền cộng sản, lưu hành, tàng trữ mọi
tài liệu của cộng sản, giải tán các hội Ái hữu, Nghiệp đoàn.
Tháng
5/1941, Hội nghị Trung ương Đảng lần thứ 8 đã quyết định chuyển hướng chỉ đạo
chiến lược, đặt nhiệm vụ giải phóng dân tộc lên hàng đầu. Mặt trận Việt Minh được
thành lập, các hội quần chúng trở thành hội cứu quốc. Mặc dù bị địch đàn áp dã
man, nhưng với tinh thần cách mạng, GCCN và Hội công nhân cứu quốc vẫn phát triển
phong trào trên các địa bàn trọng yếu (Hà Nội, Hải Phòng, Nam Định, Hòn Gai,
Sài Gòn...).
Từ
tháng 5/1945, GCCN tham gia phong trào đấu tranh chính trị kết hợp đấu tranh vũ
trang, khởi nghĩa từng phần, thành lập chính quyền cách mạng của nhân dân. Để
tăng cường cung cấp vũ khí cho cách mạng, hội viên công nhân cứu quốc ở nhiều
xí nghiệp đã lấy nguyên vật liệu của nhà máy để chế tạo vũ khí, trang bị cho
các tổ tự vệ chiến đấu.
Ngày
2/9/1945, dưới sự lãnh đạo sáng suốt, kiên quyết của Đảng, đứng đầuLãnh
tụ Nguyễn Ái Quốc, GCCN đã trở thành lực lượng nòng cốt, cùng với
nhân dân cả nước đứng lên dành chính quyền, làm nên cuộc Cách
mạng tháng Tám thành công, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng
hòa - Nhà nước Công nông đầu tiên ở Đông Nam Á.
3. Phong trào công nhân và hoạt động Công đoàn trong thời kỳ kháng chiến
chống thực dân Pháp (1945 - 1954)
Sau
Cách mạng tháng Tám, đất nước ta gặp muôn vàn khó khăn, vừa phát triển kinh tế,
xã hội, vừa chống giặc ngoại xâm. Công nhân đã tham gia chiến đấu bảo vệ cơ sở
sản xuất của chính quyền cách mạng, tham gia bãi công, bãi thị và tiến công phá
hoại các cơ sở kinh tế quan trọng của thực dân Pháp trên địa bàn.
Để
thống nhất về tổ chức trên phạm vi cả nước, 20/6/1946, tại số nhà 51 Hàng Bồ
(Hà Nội), Hội nghị cán bộ cứu quốc được triệu tập. Tại Hội nghị này, Hội công
nhân cứu quốc được đổi thành “Công đoàn” và quyết định thành lập Tổng Liên đoàn
Lao động Việt Nam. Ngày 20/7/1946, Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam tuyên bố
chính thức được thành lập và trọng thể ra mắt quần chúng lao động trong cả nước
tại Nhà hát lớn thành phố Hà Nội. Đây là một sự kiện có ý nghĩa to lớn, đánh dấu
sự trưởng thành của GCCN, phong trào công nhân và tổ chức Công đoàn Việt Nam.
Ngày
19/12/1946, hưởng ứng lời kêu gọi của Chủ tịch Hồ Chí Minh, Tổng Liên đoàn Lao
động Việt Nam tiếp tục chỉ đạo công nhân thực hiện nhiệm vụ xây dựng các cơ sở
sản xuất vũ khí. Công đoàn Việt Nam đã động viên công nhân, viên chức cùng lực
lượng vũ trang tham gia kháng chiến chống Pháp. Chỉ trong mấy ngày đầu, hơn 3.230
công nhân ở nhiều địa phương và các ngành đã tham gia vận chuyển gần 7 nghìn tấn
máy móc đến nơi an toàn.
Sau
Chiến thắng Việt Bắc thu - đông năm 1947, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp
chuyển sang giai đoạn mới, Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam đã phối hợp với Bộ
Quốc phòng vận động, tổ chức phong trào thi đua sản xuất vũ khí. Năm 1948, Tổng
Liên đoàn Lao động Việt Nam phát động phong trào “Tăng gia sản xuất vũ khí”,
“Tăng gia sản xuất, tự túc ăn mặc”, hưởng ứng phong trào “Thi đua tích cực cầm
cự, chuẩn bị tổng phản công” trong công nhân quân giới. Ngày 20/7/1949, Tổng
Liên đoàn Lao động Việt Nam phát động phong trào thi đua “Tích cực chuẩn bị tổng
phản công” nhằm động viên toàn thể công nhân hoàn thành nhiệm vụ, phục vụ chiến
đấu. Được sự tổ chức, động viên kịp thời của các cấp Công đoàn, năm 1950, công
nhân đã sản xuất được trên 350 nghìn nông cụ các loại, 200 máy bơm nước, 40 xe
đạp nước cung cấp cho nông nghiệp. Tính đến tháng 11/1950, CNLĐ vùng tự do đã
quyên góp, ủng hộ cho Nhà nước 1.076.000 đồng. Ủng hộ nhân dân vùng bị nạn và bộ
đội 16.000 bộ quần áo, 6.000 chiếc ba lô, 1.200 áo trấn thủ…Cùng với việc đẩy mạnh
phong trào thi đua sản xuất, Công đoàn các cấp còn coi trọng việc vận động tăng
gia cải thiện đời sống, làm tốt công tác văn hóa, giáo dục, nâng cao trình độ mọi
mặt cho CNVCLĐ. Trong vùng địch tạm chiếm, Công đoàn đã bám lấy cơ sở, tuyên
truyền giác ngộ công nhân, lao động, xây dựng và phát triển tổ chức Công đoàn,
đẩy mạnh đấu tranh kinh tế, chính trị, góp phần làm suy yếu địch.
Giai
đoạn cuối của cuộc kháng chiến, Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam đã tích cực vận
động GCCN cùng với giai cấp nông dân (GCND) xây dựng được khối liên minh công
nông vững chắc, làm nòng cốt xây dựng và củng cố chính quyền nhân dân. Công
đoàn Việt Nam đã góp phần tích cực vào chiến thắng Điện Biên Phủ lừng lẫy năm
châu, chấn động địa cầu, kết thúc vẻ vang 9 năm kháng chiến chống thực dân Pháp
đầy hy sinh, gian khổ và anh dũng của dân tộc Việt Nam.
4. Phong trào công nhân và hoạt động Công đoàn trong những năm xây dựng
CNXH, chống chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ (1954 – 1975)
Sau
chiến thắng Điện Biên Phủ, Việt Nam tạm thời bị chia thành hai miền, miền Bắc
hoàn toàn được giải phóng và bắt tay vào công cuộc xây dựng Chủ nghĩa xã hội
(CNXH), miền Nam còn dưới ách thống trị của đế quốc Mỹ.
Đáp
ứng yêu cầu của tình hình mới, Hội nghị Ban Chấp hành Tổng Liên đoàn Lao động
Việt Nam (khóa I) họp vào tháng 8/1954 đã xác định nhiệm vụ trọng tâm là “Cần
phải động viên, tổ chức đông đảo quần chúng lao động trong các đô thị thành một
lực lượng mạnh mẽ làm chỗ dựa tốt nhất, chắc chắn nhất cho chính quyền tiến
hành công tác tiếp thu, phục hồi sản xuất, giữ gìn an ninh, trật tự thành phố”.
Ở
miền Bắc tiến hành công cuộc tái thiết đất nước, khó khăn tiếp tục đặt lên vai
người công nhân. Với trách nhiệm chủ nhân của đất nước, đội
ngũ CNVCLĐ đã đẩy mạnh sản xuất, thực hành tiết kiệm, chống lãng phí.
Nhờ vậy chỉ trong thời gian ngắn hoạt động sản xuất tại các cơ sở công nghiệp
đã phục hồi. Qua thực hiện kế hoạch 5 năm lần thứ nhất, những điển hình trong
phong trào thi đua yêu nước của GCCN được lan tỏa, như “Sóng Duyên Hải”,
“Hợp tác xã Thành Công”, “Ba quyết tâm”…đã xuất hiện nhiều CNVCLĐ tiêu biểu được
Đảng, Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động, là những tấm gương
sáng trong học tập, lao động sản xuất và chiến đấu.
Ở
miền Nam, phong trào công nhân, Công đoàn hoạt động trong điều kiện vô cùng khó
khăn, đế quốc Mỹ và bè lũ tay sai Ngô Đình Diệm ra sức khủng bố, đàn
áp. Các ngành công nghiệp, thủ công nghiệp bị đình đốn, đời sống của
CNVCLĐ khó khăn. Trước tình hình đó, Đảng đã chỉ đạo các cơ sở trong nội
thành, trong các đồn điền phải tìm mọi cách bám đất, bám dân phát triển lực lượng,
tổ chức cho công nhân đấu tranh.
Ngày
5/11/1957, Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ký Sắc lệnh số 108-SL/L10 về
ban hành Luật Công đoàn đã tạo cơ sở pháp lý, nâng cao vị trí của tổ chức Công
đoàn, củng cố vai trò lãnh đạo của GCCN trong tình hình mới. Thắng lợi của công
cuộc khôi phục kinh tế, cải tạo xã hội chủ nghĩa và bước đầu phát triển kinh tế,
văn hóa đã tạo ra những tiền đề quan trọng góp phần xây dựng và đưa miền Bắc tiến
dần lên CNXH, đồng thời đấu tranh thực hiện thống nhất nước nhà, thành quả đó
có đóng góp quan trọng của GCCN và tổ chức Công đoàn Việt Nam.
Trước
những yêu cầu mới, Đại hội lần thứ II Công đoàn Việt Nam được tổ chức
tại Hà Nội từ ngày 23-27/2/1961 đã quyết định đổi tên “Tổng Liên
đoàn Lao động Việt Nam” thành “Tổng Công đoàn Việt Nam”. Mục tiêu của Đại
hội là “Các cấp Công đoàn phải phát động phong trào thi đua lao động sản xuất,
cần kiệm xây dựng CNXH với năng suất lao động, hiệu quả công tác, phục vụ và
tham gia chiến đấu, quyết tâm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước”.
Tổng
Công đoàn Việt Nam tham gia xây dựng một số chế độ, chính sách bổ sung và sửa đổi
về lao động, tiền lương, tiền thưởng. Liên hiệp Công đoàn các tỉnh, thành
phố đã ký kết Nghị quyết liên tịch với cơ quan chính quyền đồng cấp về việc tổ
chức thực hiện các chế độ, chính sách đối với công nhân viên chức lao động
(CNVCLĐ). Nhiều công đoàn cơ sở đã kịp thời động viên CNVCLĐ thi
đua lao động, sản xuất, phấn đấu hoàn thành kế hoạch được giao. Việc
thực hiện quy tắc an toàn lao động, vệ sinh công nghiệp được thực hiện tốt
hơn, cải thiện điều kiện làm việc cho CNVCLĐ.
Năm
1965 Liên hiệp Công đoàn giải phóng miền Nam được thành lập đã không
ngừng củng cố và phát triển, vừa tổ chức cho CNVCLĐ các thành phố đấu
tranh, vừa động viên CNVCLĐ vùng giải phóng đẩy mạnh sản xuất phục vụ chiến đấu.
Trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy xuân Mậu thân 1968 và Chiến dịch
Hồ Chí Minh, Công đoàn giải phóng đã vận động CNVCLĐ ở các đô thị đồng loạt
nổi dậy, phối hợp với lực lượng vũ trang tiêu diệt địch, góp phần
cùng toàn Đảng, toàn dân, toàn quân giải phóng hoàn toàn miền
Nam, thống nhất Tổ quốc.
5. Phong trào công nhân và hoạt động Công đoàn trong những năm cả
nước thống nhất đi lên chủ nghĩa xã hội (1975 - 1986)
Đầu
năm 1976, nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam ra đời, đã tạo điều kiện
cơ bản để thống nhất tổ chức Công đoàn trên phạm vi cả nước.
Thực
hiện Chỉ thị của Bộ Chính trị, từ tháng 01/1976 Tổng Công đoàn Việt Nam và
Liên hiệp Công đoàn giải phóng miền Nam bắt tay vào chuẩn bị các điều kiện cho
việc thống nhất tổ chức Công đoàn của GCCN Việt Nam. Ngày 6/6/1976, Hội
nghị Công đoàn toàn quốc được tổ chức tại thành phố Hồ Chí Minh đã quyết định
thống nhất Công đoàn hai miền Nam, Bắc thành “Tổng Công đoàn Việt Nam”.
Những
năm 1981-1982, Công đoàn đã tiến hành nhiều đợt tuyên truyền sâu rộng trong
công nhân, viên chức về tình hình và nhiệm vụ của đất nước, về chủ trương,
chính sách, nhất là các chính sách kinh tế của Đảng và Nhà nước. Đi đôi với
giáo dục chính trị, Công đoàn đã có nhiều cố gắng trong việc duy trì phong trào
học bổ túc văn hoá, kỹ thuật, nghiệp vụ; đẩy mạnh các hoạt động văn hoá, văn
nghệ quần chúng, thể dục thể thao; công tác báo chí, xuất bản của Công đoàn đã
có những tiến bộ mới.
Đại
hội lần thứ V Công đoàn Việt Nam tiến hành từ ngày 16-18/11/1983 đã
khẳng định mục tiêu: “Động viên công nhân, lao động thực hiện
3 chương trình kinh tế lớn của Đảng, là phát triển nông nghiệp, công nghiệp thực
phẩm, hàng tiêu dùng và hàng xuất khẩu”, Đại hội đã Quyết định lấy ngày
28/7/1929 là Ngày thành lập Công đoàn Việt Nam.
Các
phong trào thi đua lao động sản xuất, phát huy sáng kiến, cải tiến kỹ thuật
trong CNVCLĐ đã tạo được bước chuyển biến tích cực, nhiều điển hình tiên
tiến và nhân tố mới đã hình thành, góp phần to lớn vào công cuộc xây dựng và bảo
vệ Tổ quốc. Công tác phát triển đoàn viên được Công đoàn chú trọng, số
đoàn viên và Công đoàn cơ sở ngày càng tăng lên. Bên cạnh đó, Công đoàn còn
tham gia vào lĩnh vực bảo hiểm xã hội, bảo hộ lao động, đề nghị Nhà nước bổ
sung phụ cấp ốm đau, thai sản, tại nạn lao động, trợ cấp khó khăn…Các chế độ
nghỉ ngơi, tham quan du lịch và các hoạt động văn hóa, văn nghệ, thể thao được
duy trì, phát triển.
Trong
10 năm đầu xây dựng đất nước theo con đường xã hội chủ nghĩa (1975 - 1985),
Công đoàn đã phối hợp với chính phủ tìm cách tháo gỡ khó khăn trong sản xuất và
đời sống, tham gia với xí nghiệp, nhà máy thực hiện Chỉ thị 25/CP và 26/CP của
Hội đồng Chính phủ về sản xuất và phân phối các ngành sản xuất công nghiệp;
phát động phong trào thi đua nâng cao năng suất, chất lượng, hiệu quả trong sản
xuất; tuyên truyền, giáo dục CNVCLĐ các hiện tượng tiêu cực, thực hiện nghiêm
luật pháp, chính sách của Nhà nước; thực hiện tốt chủ trương phát triển một số
ngành công nghiệp nặng quan trọng phục vụ phát triển nông nghiệp, phát triển sản
xuất hàng tiêu dùng phục vụ đời sống nhân dân, tìm các biện pháp chăm lo đời sống
CNVC.
Kỷ
niệm 55 năm Ngày thành lập Công đoàn Việt Nam (28/7/1929 - 8/7/1984),
Nhà nước đã tặng Tổng Công đoàn Việt Nam Huân chương Sao Vàng - Huân
chương cao quý nhất của Nhà nước Việt Nam.
6. Phong trào công nhân và hoạt động Công đoàn trong thực hiện đường
lối đổi mới của Đảng (1986 - 2021)
Đất
nước hòa bình, thống nhất, nhưng hậu quả của chiến tranh để lại rất nặng nề
chưa được hàn gắn, thêm vào đó, chiến tranh biên giới Tây Nam, biên giới phía Bắc
đã làm cho tình hình kinh tế, xã hội ở nước ta mất ổn định, đời sống của CNVCLĐ
và nhân dân gặp muôn vàn khó khăn. Trong điều kiện đó, Đại hội toàn quốc lần thứ
VI của Đảng (12/1986) đề ra đường lối đổi mới toàn diện, sâu sắc, giải phóng mọi
tiềm năng sẵn có, phát triển nhiều thành phần kinh tế, mở rộng kinh tế đối ngoại,
thực hiện ban chương trình kinh tế. Tháng 10/1988, Đại hội Công đoàn Việt Nam lần
thứ VII quyết định đổi tên“Tổng Công đoàn Việt Nam”thành“Tổng Liên đoàn Lao động
Việt Nam”.
Qua
35 năm đổi mới, hơn 12 năm thực hiện Nghị quyết Trung ương 6 (khóa X), GCCN Việt
Nam đã tăng về số lượng, trưởng thành về chất lượng và khẳng định, phát huy vai
trò, địa vị của mình trong thực tiễn xây dựng, bảo vệ Tổ quốc. Hiện nay, tổng số
lao động làm công hưởng lương trong các loại hình doanh nghiệp ở nước ta có khoảng
24,5 triệu người, trong đó công nhân, lao động trong các doanh nghiệp chiếm khoảng
60%, chiếm tỉ lệ khoảng 14% số dân và 27% lực lượng lao động xã hội. Trình độ học
vấn và trình độ chuyên môn, nghề nghiệp, chính trị của giai cấp công nhân ngày
càng được cải thiện. Số công nhân có tri thức, nắm vững khoa học - công nghệ
tiên tiến đã tăng lên. Hình thành lớp công nhân trẻ có trình độ học vấn, văn
hóa, được đào tạo nghề theo chuẩn nghề nghiệp, được rèn luyện trong thực tiễn sản
xuất hiện đại, phương pháp làm việc ngày càng tiên tiến.
Công
tác Công đoàn và phong trào công nhân đã đạt được kết quả toàn diện, đáp ứng tốt
hơn nhu cầu, nguyện vọng chính đáng của đoàn viên, CNVCLĐ. Công đoàn đã có
những sáng tạo, đề xuất và tổ chức được nhiều chương trình hoạt động mới như:
Chăm lo phúc lợi cho đoàn viên công đoàn; tổ chức "Tết Sum vầy" cho
người lao động; xây dựng các thiết chế công đoàn, góp phần tháo gỡ những vấn đề
bức xúc về nhà ở, nhà trẻ, nơi sinh hoạt văn hoá… cho người lao động (NLĐ). Đã
có nhiều biện pháp linh hoạt, kịp thời cùng hệ thống chính trị giải quyết những
vụ, việc liên quan đến công tác bảo đảm an ninh, trật tự, quyền lợi, đời sống của
công nhân, viên chức, người lao động. Tổ chức đối thoại, thương lượng thoả ước
lao động tập thể, góp phần bảo đảm chế độ, chính sách và từng bước nâng cao
phúc lợi, bảo đảm an sinh xã hội cho người lao động, thúc đẩy phát triển sản xuất
kinh doanh, xây dựng quan hệ lao động hài hoà, ổn định và tiến bộ. Hoạt động
tuyên truyền, giáo dục tạo được sức lan toả trong hệ thống. Phong trào thi đua
yêu nước trong công nhân, viên chức, lao động có sự chuyển biến tích cực. Tổ chức
công đoàn ngày càng được củng cố và phát triển. Công tác tập hợp công
nhân, người lao động đạt nhiều kết quả, số lượng đoàn viên tăng nhanh so với
các nhiệm kỳ trước, xuất hiện nhiều hình thức tập hợp công nhân, viên chức,
phát triển đoàn viên, thành lập công đoàn cơ sở rộng khắp trong các doanh nghiệp.
Mô hình tổ chức bộ máy, tổ chức công đoàn đang được hoàn thiện; chất lượng đội
ngũ cán bộ công đoàn từng bước được nâng cao. Trên khắp các lĩnh vực đã xuất
hiện nhiều tấm gương điển hình tiên tiến, công nhân, viên chức, lao động đi đầu
và thành công trong lao động sản xuất kinh doanh, khẳng định vai trò của tổ chức
công đoàn trong hệ thống chính trị, tô thắm thêm truyền thống vẻ vang của Công
đoàn Việt Nam.
Trong
thời gian tới, người lao động và tổ chức Công đoàn Việt Nam đứng trước thời cơ
mới, thách thức mới khi đất nước ngày càng hội nhập quốc tế sâu rộng; khi Hiệp
định Đối tác Toàn diện và Tiến bộ xuyên Thái Bình Dương (CPTPP) được thực hiện.
Vì vậy, tổ chức Công đoàn Việt Nam cần phát huy những kết quả đã đạt được, thực
hiện tốt chức năng đại diện, bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của
NLĐ, trong đó tập trung vào các nhiệm vụ, giải pháp sau:
Một
là, tập trung tuyên truyền, vận động cán bộ, đoàn viên, CNVCLĐ thực hiện Nghị
quyết Đại hội XIII của Đảng; Nghị quyết Hội nghị TƯ 6 (khóa X) về tiếp tục xây
dựng giai cấp công nhân Việt Nam thời kỳ đẩy mạnh công nghiệp hoá, hiện đại hoá
đất nước.
Hai
là, chăm lo, làm tốt nhiệm vụ xây dựng giai cấp Công nhân, xứng đáng là lực lượng
nòng cốt, đi đầu trong sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước; chú trọng
nâng cao nhận thức, bản lĩnh chính trị, và trình độ cách mạng của giai cấp công
nhân; đào tạo cán bộ xuất thân từ công nhân.
Ba
là, nâng cao chất lượng và hiệu quả hoạt động của Công đoàn trong việc tham gia
với Đảng, Nhà nước hoàn thiện hệ thống chính sách, pháp luật liên quan đến NLĐ;
thương lượng với người sử dụng lao động và tổ chức tốt việc ký kết thực hiện thỏa
ước lao động tập thể, giải quyết tốt các tranh chấp lao động, bảo vệ quyền và lợi
ích hợp pháp, chính đáng cho NLĐ.
Bốn
là, chủ động phối hợp với chính quyền phát động sâu rộng và tổ chức tốt
các phong trào thi đua yêu nước; động viên đông đảo CNVC và NLĐ phát huy quyền
làm chủ đất nước, đi đầu trong các phong trào thi đua phát triển kinh tế xã hội.
Năm
là, xây dựng bộ máy tổ chức tinh gọn, hoạt động hiệu lực, hiệu quả, góp phần
xây dựng giai cấp công nhân, tổ chức Công đoàn vững mạnh, tham gia xây dựng Đảng,
Nhà nước trong sạch, vững mạnh.
BAN TUYÊN GIÁO TRUNG ƯƠNG - TỔNG LIÊN ĐOÀN LAO ĐỘNG VIỆT
NAM