TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH VỀ THỰC HÀNH TIẾT KIỆM,
ĐẤU TRANH PHÒNG CHỐNG THAM Ô, LÃNG PHÍ
VÀ SỰ VẬN DỤNG CỦA ĐẢNG TA
CN. Nguyễn Văn Minh
Giảng viên Khoa Nhà nước và pháp luật
Sinh thời, Chủ
tịch Hồ Chí Minh đặc biệt coi trọng thực hành tiết kiệm, đấu tranh phòng, chống
tham ô, tham nhũng, lãng phí. Người từng nhắc nhở: Cán bộ là đầy tớ của dân,
không được phung phí tiền bạc, công sức của dân, của nước, phải gương mẫu thực
hành tiết kiệm và vận động, giáo dục cán bộ, đảng viên và nhân dân tăng gia sản
xuất, thi đua tiết kiệm, chống tham ô, lãng phí. Hồ Chí Minh luôn nhắc nhở cán
bộ, đảng viên phải biết tiết kiệm, không tham ô, lãng phí, tư túi.
Trong sách Hồ Chí Minh toàn tập, 15 tập, Nhà xuất bản
Chính trị quốc gia xuất bản năm 2011, chữ “kiệm" xuất hiện 801 lần, “tiết
kiệm" có 595 lần và “thực hành tiết kiệm" là 245 lần. Tư tưởng Hồ Chí Minh về tiết kiệm và thực
hành tiết kiệm thể hiện qua các bài viết, bài nói chuyện và ngay chính phong
cách của Người, tập trung ở một số điểm chủ yêu sau đây:
Theo Hồ Chí Minh, tiết kiệm là “không xa
xỉ, không hoang phí, không bừa bãi”. Người tiết kiệm là phải biết cân đối, tính
toán các nguồn lực đến chi phí bỏ ra nhỏ nhất mà lại đạt được mục tiêu cao
nhất, theo phương châm “1 giờ làm xong việc của 2,3 giờ. 1 người làm bằng 2,3
người. 1 đồng dùng bằng 2,3 đồng”.
Thực hành tiết kiệm không phải là bủn xỉn,
càng không phải là “xem đồng tiền to bằng cái nông”, gặp việc đáng làm cũng
không làm, đáng tiêu cũng không tiêu. Không phải ép mọi người nhịn ăn, nhịn
mặc, mà trái lại, cốt để giúp vào tăng gia sản xuất, để dần dần nâng cao mức sống
của nhân dân; để tích trữ thêm vốn cho công cuộc xây dựng và phát triển kinh
tế, văn hóa, để cải thiện đời sống nhân dân. Không phải chỉ nước nghèo mới thực
hành tiết kiệm, mà cả nước giàu cũng phải tiết kiệm. Bởi vậy, “nói theo lối
khoa học, thì tiết kiệm là tích cực, chứ không phải là tiêu cực”.
Bên cạnh đó, Bác chỉ ra: tiết kiệm để phục
vụ cho kháng chiến và kiến quốc, tăng thêm tiền vốn xây dựng đất nước, góp phần
nhanh chóng đưa nước ta ra khỏi tình trạng nghèo nàn, lạc hậu. Người căn dặn: “Chúng
ta phải chặt chẽ hơn nữa trong việc dùng tiền dành dụm của chúng ta, để tiến nhanh
tới cuộc sống no ấm, đầy đủ cho mọi người”. Bởi vậy, nếu khéo tiết kiệm sức
người, tiền của và thời gian thì với sức lao động, tiền tài của đất nước có thể
tăng gia sản xuất gấp bội mà lực lượng mọi mặt của đất nước cũng tăng gấp bội.
Chủ tịch Hồ Chí Minh rất chú trọng vai trò của
tiết kiệm trong tu dưỡng đạo đức của mỗi cá nhân. Đối với mỗi cá nhân, kiệm là
một trong chuỗi phẩm chất “cần, kiệm, liêm, chính”. Đối với cả dân tộc, tiết
kiệm là sức mạnh của văn hóa và đạo đức. Bởi vì theo Người, “một dân tộc biết cần,
kiệm, biết liêm là một dân tộc giàu về vật chất, mạnh về tinh thân, là một dân
tộc văn minh và tiến bộ”.
Trong tư tưởng Hồ Chí Minh, tiết kiệm bao
gồm nhiều nội dung và ở mọi thời điểm, tất cả mọi người, mọi cơ quan đều phải
tiết kiệm.
Tiết kiệm sức lao động, tức phải tổ chức sắp
xếp cho khéo, phải nâng cao năng suất lao động, “1 người làm bằng 2,3 người”.
Tiết kiệm thời gian của mình và của người
khác. Vì theo Người, “thời giờ tức là tiền bạc”, “một tấc bóng là một thước
vàng”. “Ai đưa vàng bạc vứt đi, là người điên rồ. Thì ai đưa thời giờ vứt, là
người ngu dại”. Người căn dặn: “Làm việc phải đến đúng giờ, chớ đến trễ, về
sớm. Làm cho chóng, cho chu đáo. Việc ngày nào, nên làm xong ngày ấy, chớ để chờ
ngày mai. Phải nhớ rằng: Dân đã lấy tiền mồ hôi nước mắt để trả lương cho ta
trong những thì giờ đó. Ai lười biếng tức là lừa gạt dân”.
Tiết kiệm tiền của của Nhà nước, của nhân dân
và của chính mình. Nhưng “khi có việc đáng làm, việc lợi ích cho đồng bào, cho
Tổ quốc, thì dù bao nhiêu công, tốn bao nhiêu của, cũng vui lòng”.
Ngoài tiết kiệm sức lao động, thời gian, tiền
của thì trong tư tưởng Hồ Chí Minh còn thể hiện một số nội dung khác, như tiết
kiệm sức dân, tiết kiệm nhân tài, tiết kiệm lời nói..., cụ thể là: Tiết kiệm
sức dân, “phải biết quý trọng sức người là vốn quý nhất của ta. Chúng ta cần
hết lòng chăm sóc sức khỏe và sử dụng thật hợp lý sức lao động của nhân dân ta”.
Tiết kiệm sức dân còn là tiết kiệm xương máu của bộ đội, chiến sỹ và nhân dân.
Người viết: “Của cải hết có thể làm ra, thời gian qua, thời gian lại đến. Nhưng
bộ đội hy sinh là hy sinh xương máu. Có khi hy sinh cả tính mệnh”, nên “phải
giữ gìn từng giọt máu của đồng bào để xây đắp tương lai của Tổ quốc”.
Tiết kiệm lời nói, với các tập thể và cá
nhân, phải “nói ít, làm nhiều, chủ yếu là hành động”, “nói thì phải làm”, “nói
ít, bắt đầu bằng hành động”. Với các cơ quan đoàn thể, phải hết sức tránh “tình
trạng là hội mà không nghị, nghị mà không quyết, quyết rồi mà không làm”.
Bác còn chỉ ra ai cần phải tiết kiệm: Tất cả
mọi người, mọi cơ quan đều phải tiết kiệm, trước hết là các cơ quan, bộ đội,
các xí nghiệp, cán bộ, đảng viên phải làm gương đi tiền phong.
Người viết: “Hô hào dân tiết kiệm, mình
phải tiết kiệm trước đã”. Nội dung tiết kiệm phải cụ thể, thiết thực ngay trong
cơ quan, đơn vị, vị trí công tác của mình. Tùy thuộc vào công việc cụ thể mà mỗi
người, mỗi cơ quan cần thực hành kiệm cho phù hợp. Người căn dặn: “muôn vít kín
các lỗ thủng, các kẽ hở, không để của cải dành dụm của chúng ta bị hao hụt, phát
tán”, tất cả mọi người đều phải chung sức, đòng lòng thực hành tiết kiệm, chống
lãng phí, tham ô.
Mặt khác, Bác chỉ ra cách thức thực hành
tiết kiệm: là phải đi đôi với tăng gia sản xuất. Muốn thực hành tiết kiệm thì
toàn Đảng, toàn dân phải ra sức chống lãng phí. Do nguy cơ lãng phí hiện hữu
mọi nơi, mọi lúc nên cuộc đấu tranh chống lãng phí phải được tiến hành thường
xuyên, triệt để, rộng khắp, có kế hoạch, có tổ chức, có lãnh đạo, có phương
pháp. Tuyệt đối không được phát động phong trào rồi “đánh trống bỏ dùi” để tránh
sự “nhờn thuốc” và làm nhân dân mất lòng tin vào Đảng và Chính phủ.
Mọi người cần phải thường xuyên tiến hành
tự kiểm điểm công tác thực hành tiết kiệm của mình trên tinh thần tự giác, phải
dựa vào quần chúng và phải phát động phong trào thi đua của quần chúng về tiết
kiệm; thường xuyên kiểm tra, giám sát, tổng kết kinh nghiệm thực hành tiết
kiệm, chống lãng phí của cá nhân và tập thể; nghiêm khắc kỷ luật nhũng kẻ không
chịu sửa lỗi dù đã bị nhắc nhở, khen thưởng những người làm tốt và khuyến khích
những người đang cố gắng làm tốt.
Tích cực tuyên truyền giải thích để cho mọi
người hiểu rõ lợi ích của thực hành tiết kiệm, chống lãng phí. Theo Người, khi quần
chúng hiểu rằng, tiết kiệm vì lợi ích của họ, chống lãng phí cũng vì chính bản
thân họ, quần chúng nhân dân sẽ tự ý thức mà khinh ghét sự lãng phí. Do vậy, “người
yêu nước thì phải thi đua thực hành tiết kiệm”.
Ngoài
tư tưởng của Bác về thực hành tiết kiệm, còn có tư trong về chống lãng phí. Trong toàn tập, 15 tập, chữ “lãng phí” xuất
hiện 334 lần, chữ “chống lãng phí” có 35 lần. Đặc biệt, Người có cả bài viết
chuyên sâu về “Thực hành tiết kiệm, chống tham ô, lãng phí, chống bệnh quan
liêu”. Bác đã chỉ ra một số hình thức cần phải chống:
Trước hết là lãng phí sức lao động. Vì kém
tinh thền phụ trách, vì tổ chức sắp xếp vụng, việc gì ít người cũng làm được mà
vẫn dùng nhiều người, nên sinh ra lãng phí sức lao động. Người chỉ rõ, trong quân
đội, các cơ quan, các xí nghiệp đều có khuyết điểm ấy. Trong việc sửa chữa
đường cầu, phục vụ chiến dịch, lãng phí dân công khá nhiều, vì tổ chức không
khéo. + Lãng phí thời giờ. Việc gì có thể làm trong một ngày một buổi, cũng kéo
dài đến mấy ngày. Người chỉ ra thí dụ: Những cuộc khai hội, vì người phụ trách
chuẩn bị chương trình không đầy đủ, người đến dự hội thì không chuẩn bị ý kiến,
đáng lẽ chỉ một ngày thì bàn bạc và giải quyết xong Vấn đề, song cuộc khai hội
kéo dài đến 5,3 ngày.
Lãng phí tiền của nhà nước, cơ quan, của cá
nhân. Biểu hiện ở nhiều mặt: Các cơ quan dùng vật liệu một cách phí phạm. Các
xí nghiệp dùng máy móc và nguyên liệu không hợp lý. Cục vặn tải giữ gìn xe cộ,
tiết kiệm dầu mỡ không triệt để. sở kho thóc làm kho tàng không cẩn thận; người
giữ kho kém tinh thần trách nhiệm, để thóc ẩm ướt, hao hụt, hư hỏng. Mậu dịch
không khéo tính toán sắp xếp, để hàng hóa hao hụt, lỗ vốn. Ngân hàng không khéo
sử dụng tiền bạc, để tiền bạc ứ đọng lại, không bổ ích cho việc tăng gia sản
xuất. Cơ quan kinh tế làm kế hoạch không thiết thực, không sát với hoàn cảnh, để
Chính phủ phải lỗ vốn. Bộ đội không biết quý trọng giữ gìn quân trang, quân
dụng và chiến lợi phẩm. Nhân dân bỏ hoang ruộng đất, đốt vàng mã, bán trâu, cắm
ruộng để làm đám cưới, đám ma....
Bên cạnh đó, Bác chỉ ra những nguyên nhân của
lãng phí: “Do quan liêu, thiếu trách nhiệm”, do “lập kế hoạch không chu đáo”,
do “tính toán không cẩn thận”, hoặc “vì xa xỉ, phô trương hình thức, nào liên
hoan, nào “báo chí”, nào kỷ niệm, sắm sửa lu bù, xài tiền như nước...”.
Hồ Chí Minh còn chỉ ra tác hại của lãng
phí: “Lãng phí tuy không lấy của công đút túi, song kết quả cũng lại rất tai
hại cho nhân dân, cho Chính phủ. Có khi còn tai hại hơn tham ô”. “Để lãng phí
như gió vào nhà trống, tham ô có tội, lãng phí cũng có tội, nhân dân giao tiền của
cho mình, để lãng phí là có tội với nhân dân”. Bởi vậy, phải tích cực chống
lãng phí, “mọi ngành, mọi người, mọi tổ phải ra sức thi đua... Phải chống tư
tưởng bảo thủ, chống tác phong quan liêu, chống lãng phí”.
Theo Hồ Chí Minh, lãng phí cùng với tham ô
và bệnh quan liêu là “kẻ thù của nhân dân, của bộ đội và của Chính phủ. Kẻ thù
khá nguy hiểm, vì nó không mang gươm mang súng, mà nó nằm trong các tổ chức của
ta, để làm hỏng công việc của ta. Tham ô, lãng phí và bệnh quan liêu, dù cố ý
hay không, cũng là bạn đồng minh của thực dân và phong kiến. Vì nó làm chậm trễ
công cuộc kháng chiến và kiến quốc của ta. Nó làm hỏng tinh thần trong sạch và
ý chí khắc khố của cán bộ ta. Nó phá hoại đạo đức cách mạng của ta là cần,
kiệm, liêm, chính. Để kháng chiến thắng lợi, để xây dựng nước nhà, chiến sĩ thì
hy sinh xương máu, đồng bào thì hy sinh mồ hôi nước mắt để đóng góp. Mà những kẻ
tham ô, lãng phí và quan liêu thì phá hoại tinh thần, phí phạm sức lực, tiêu
hao của cải của Chính phủ và của nhân dân. Tội lỗi ấy cũng nặng như tội lỗi
Việt gian, mật thám”.
Theo Người, “chống tham ô, lãng phí và bệnh
quan liêu cũng quan trọng và cần kíp như việc đánh giặc trên mặt trận. Đây là
mặt trận tư tưởng và chính trị. Cũng như ở các mặt trận khác, muốn thắng ở mặt
trận này, ắt phải có chuẩn bị, kế hoạch, tổ chức, ắt phải có lãnh đạo và trung
kiên”.
Thực tiễn cuộc đời hoạt động cách mạng của
Bác luôn là tấm gương mẫu mực về thực hành tiết kiệm, chống lãng phí. Hồ Chí
Minh không chỉ bàn luận về tiết kiệm, lãng phí dưới góc độ lý luận mà chính bản
thân Người đã là tấm gương mẫu mực về thực hành tiết kiệm, chống lãng phí. Tư
tưởng của Người về thực hành tiết kiệm, chống lãng phí thể hiện năng lực tư duy
khoa học, sáng tạo và phẩm chất đạo đức, phong cách, lối sống thanh cao của một
danh nhân văn hóa kiệt xuất nhưng lại rất gân gũi với cuộc sống, công việc hàng
ngày, ai cũng có thể học tập, làm theo được. Người coi thực hành tiết kiệm, chống
lãng phí như một phẩm chất đạo đức cần phải có của người cách mạng, là điều
kiện bắt buộc trong thực thi đời sống mới và cũng là một yêu cầu trong xây dựng
chủ nghĩa xã hội. Người viết: “Muốn tiến lên chủ nghĩa xã hội phải khắc phục
khuyết điểm, tức là phải tăng gia sản xuất, tiết kiệm, chống lãng phí, bảo vệ
của công”.
Không
chỉ nói và viết mà Bác còn là một tấm gương về thực hành tiết kiệm, chống lãng
phí biểu hiện xuyên suốt ở mọi lúc, mọi nơi, mọi công việc và trong sinh hoạt
hàng ngày:
Bác tiết kiệm trong đời sống cá nhân để sử
dụng cái tiết đó phục vụ tổ chức, đoàn thể, cách mạng: Người sống một đời sống
vật chất giản dị, đạm bạc và chỉ sử dụng cho mình những vật dụng tối cần thiết.
Ra đi tìm đường cứu nước với hai bàn tay lao động, làm nhiều nghề để kiếm sống
và hoạt động cách mạng, Người đã tranh thủ thời gian để đi đến nhiều nơi, học
tập nhiều điều, tìm ra con đường cứu nước. Khi trở thành người đứng đầu Đảng và
Nhà nước, dù trong chiến tranh ở chiến khu hay trong hoà bình tại Thủ đô Hà
Nội, Người vẫn sống gián dị, tiết kiệm như một lẽ tự nhiên trong sinh hoạt hàng
ngày. Người dành khoản tiết kiệm cá nhân để dùng cho hoạt động của tổ chức, đoàn
thể, cách mạng.
Bác tiết kiệm tiền của, thời gian của nhà
nước, của cán bộ, nhân dân: Cả cụộc đời Bác sống giản dị, tiết kiệm tiền của
của Nhà nước, của nhân dân. Đã có biết bao câu chuyện cảm động về tấm gương mẫu
mực đó, từ những việc nhỏ như sử dụng chiếc phong bì vài lần, đi đôi dép lốp đã
cũ, mặc chiếc áo đã sờn vai..., đến chiếc ô tô, ngôi nhà sàn... Để tiết kiệm
thời gian của cán bộ nhân dân, Người chủ động đến dự lớp học, thăm cán bộ, nhân
dân, chiến sỹ rất đúng giờ. Những câu chuyện cảm động như Bác đội mưa đến dự
Hội nghị đúng giờ để nhiều người không phải chờ đợi; Bác chủ động đến chúc Tết
cán bộ Hà Nội khi đoàn đang chuẩn bị đến chúc Tết Bác nhưng chưa đi được vì gặp
cơn mưa bất chợt... Trước lúc vĩnh biệt chúng ta, Người dặn: “Sau khi tôi qua
đời chớ nên tổ chức phúng biếu linh đình, để khỏi lãng phí thời giờ và tiền bạc
của nhân dân”.
Bác quan tâm nhắc nhở cán bộ, đảng viên,
nhân dân thực hành tiết kiệrn chống lãng phí: Bác viết nhiều tài liệu để giáo
dục cán bộ, đảng viên, nhân dân thực hành tiết kiệm, chống lãng phí. Người kêu
gọi trong mọi hành động, mọi lĩnh vực và mỗi người đều phải tiết kiệm, chống
lãng phí, đặc biệt yêu cầu phải triệt để tiết kiệm của công vì đó là mồ hôi, công
sức của dân, xương máu của bộ đội, chiến sĩ... Người yêu cầu phải tiết kiệm
thời gian, giảm họp hành, họp phải đúng giờ. Những câu chuyện kể về lời nhắc
nhở của Bác đối với một vị tướng chủ trì hội nghị đến chậm 5 phút, phải nhận 5
phút đến chậm đó với 500 người chờ đợi.
Khi phê bình một số địa phương chưa thực
hành tiết kiệm, Bác nói: Trung ương thường nhắc nhở các địa phương phải ra sức sản
xuất và tiết kiệm. Nhiều nơi đã thực hiện tốt. Nhưng có nơi, giấy gửi đi, hình
như chữ bị hao mòn, chữ “tiết kiệm" lại hoá ra chữ “tiết canh”. Rồi Bác
đưa ra dẫn chứng đọc từ Báo Hải Phòng: vì cán bộ thiếu gương mẫu, ở xã Mỹ Phúc
nạn lạm sát lợn vẫn thường xảy ra. Khánh thành trạm bơm cũng giết 2 con lợn, hợp
tác xã tổng kết giết 4 con lợn, ăn cơm tập đoàn cũng giết 1 con lợn....
Bác kêu gọi mọi người thực hành tiết kiệm,
chống lãng phí để xây dựng đất nước: Hồ Chí Minh cho rằng, yêu nước thì phải
thi đua thực hành tiết kiệm, tích cực chống lãng phí để xây dụng đất nước, xây
dựng chủ nghĩa xã hội. Về phần mình, Người tiết kiệm để giành cho nhân dân,
gương mẫu cho cán bộ, đảng viên, nhân dân làm theo. Mỗi tuần nhịn ăn 1 bữa để giành
gạo cho dân đang đói; dùng tiền tiết kiệm được của riêng mình để giành tặng bộ
đội. Thời kỳ chống chiến tranh phá hoại của Mỹ, Bác yêu cầu thư ký rút tiền tiết
kiệm của Bác (trị giá khoảng 60 cây vàng) để mua nước ngọt gửi cho bộ đội trực
chiến trên các chiến trường miền Bắc.
Tấm gương đạo đức sống trong sạch, tiết
kiệm của Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ là mẫu mực cho mọi người Việt Nam học
tập, làm theo mà còn được báo chí nước ngoài, bạn bè quốc tế nhiêu lân nhắc
đến, mến phục.
Nhận
thức sâu sắc vị trí, tầm quan trọng của việc tiết kiệm, chống tham ô, lãng phí,
Đảng ta đã vận dụng sáng tạo tư tưởng của Người về vấn đề trên.
Từ khi tiến hành công cuộc đổi mới đến nay,
Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư các khóa đã ban hành nhiều
chỉ thị, nghị quyết, kết luận về phòng, chống lãng phí. Ngày 21/8/2006, Hội
nghị lần thứ ba Ban Chấp hành Trung ương Đảng (Khóa X) ban hành Nghị quyết số
04-NQ/TW về “Tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác phòng, chống tham
nhũng, lãng phí"; ngày 25/5/2012, Ban Chấp hành Trung ương (khóa XI) ban
hành Kết luận số 21-KL/TW về việc “Tiếp tục thực hiện Nghị quyết Hội nghị lần
thứ ba, Ban Chấp hành Trung ương (khóa X); ngày 21/12/2012, Ban Bí thư ban hành
Chỉ thị số 21-CT/TW về việc “Đẩy mạnh thực hành tiết kiệm, chống lãng
phí"; ngày 25/12/2023, Bộ Chính trị ban hành Chỉ thị 27-CT/TW về “Tăng
cường sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác thực hành tiết kiệm, chống lãng phí”.
Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIII của Đảng chỉ rõ: “Công tác
phòng, chống tham nhũng, lãng phí... chưa có chuyển biến rõ rệt... phát hiện,
xử lý tham nhũng, lãng phí vẫn còn hạn chế... Tham nhũng, lãng phí... vẫn còn
nghiêm trọng, phức tạp... ngày càng tinh vi, gây bức xúc trong xã hội”. Thể chế
hóa các chủ trương của Đảng, Ủy ban Thường vụ Quốc hội khóa X ban hành Pháp
lệnh thực hành tiết kiệm, chống lãng phí năm 1998; Quốc hội đã thông qua Luật
thực hành tiết kiệm, chống lãng phí năm 2005 và năm 2013; Hiến pháp năm 2013
quy định “Cơ quan, tổ chức, cá nhân phải thực hành tiết kiệm, chống lãng phí,
phòng, chống tham nhũng trong hoạt động kinh tế - xã hội và quản lý nhà nước”.
Nghị quyết Đại hội XIII của Đảng nêu rõ:
“Triển khai đồng bộ có hiệu quả quy định của pháp luật về phòng, chống tham
nhũng. Nâng cao hiệu quả thu hồi tài sản tham nhũng, bảo đảm đúng pháp luật.
Thực hiện quyết liệt nghiêm minh có hiệu quả cuộc đấu tranh phòng, chống tham
nhũng”. Và gần đây nhất là bài biết của đồng chí Tổng Bí thư Tô Lâm về chống
lãng phí.
Thực hiện các nghị quyết, chỉ thị, kết luận
của Trung ương Đảng, Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Hiến pháp và các quy định của
pháp luật. Các cấp ủy đảng, chính quyền, các ban, ngành, đoàn thể từ Trung ương
đến địa phương đã xác định rõ hơn trách nhiệm trong chỉ đạo và tổ chức thực
hiện nhiệm vụ phòng, chống lãng phí. Hiệu lực, hiệu quả quản lý nhà nước, khai
thác, sử dụng các nguồn lực của đất nước được nâng lên. Ngân sách nhà nước được
kiểm soát chặt chẽ từ khâu lập đến chấp hành dự toán và quyết toán; mua sắm,
trang bị, quản lý và sử dụng tài sản, phương tiện đi lại, trang thiết bị làm
việc trong các cơ quan, tổ chức sử dụng ngân sách thực hiện theo đúng định mức,
tiêu chuẩn, chế độ quy định; công tác quản lý các dự án đầu tư sử dụng vốn, tài
sản nhà nước có chuyển biến tích cực. Việc sắp xếp lại, xử lý nhà, đất thuộc sở
hữu Nhà nước được triển khai; quản lý, sử dụng vốn và tài sản nhà nước tại
doanh nghiệp, ý thức tiết kiệm trong sản xuất và tiêu dùng của nhân dân có
nhiều chuyển biến tích cực. Kết quả thực hành tiết kiệm, chống lãng phí đã góp
phần đưa công cuộc đổi mới đạt những thành tựu vĩ đại; đạt và vượt hầu hết các
mục tiêu, chỉ tiêu phát triển kinh tế - xã hội qua các nhiệm kỳ, kể cả trong
bối cảnh có những thách thức chưa từng có tiền lệ như dịch bệnh, thiên tai; huy
động, quản lý và sử dụng có hiệu quả các nguồn nhân lực, vật lực, tài lực, bảo
đảm quốc phòng, an ninh, đối ngoại, an sinh xã hội, phúc lợi xã hội của đất
nước.
Bên cạnh kết quả, tham ô, lãng phí còn diễn
ra khá phổ biến, dưới nhiều hình thức khác nhau, đã và đang gây ra những hệ lụy
cho phát triển của đất nước. Trong đó, gây suy giảm nguồn lực con người, nguồn
lực tài chính, giảm hiệu quả sản xuất, tăng gánh nặng chi phí, gây cạn kiệt tài
nguyên, gia tăng khoảng cách giàu nghèo. Hơn thế, lãng phí còn gây suy giảm
lòng tin của người dân với Đảng, Nhà nước, tạo rào cản vô hình trong phát triển
kinh tế - xã hội, bỏ lỡ thời cơ phát triển của đất nước. Một số hình thức của
lãng phí đang nổi lên gay gắt hiện nay, đó là: Chất lượng xây dựng, hoàn thiện
pháp luật chưa đáp ứng yêu cầu thực tiễn công cuộc đổi mới dẫn đến khó khăn,
cản trở việc thực thi, gây thất thoát, lãng phí các nguồn lực. Lãng phí thời
gian, công sức của doanh nghiệp, cá nhân khi thủ tục hành chính rườm rà, dịch
vụ công trực tuyến chưa thuận tiện và thông suốt. Lãng phí cơ hội phát triển
của địa phương, của đất nước do bộ máy nhà nước có nơi, có lúc hoạt động chưa
hiệu quả, một bộ phận cán bộ nhũng nhiễu, thiếu năng lực, né tránh, đùn đẩy
công việc, sợ trách nhiệm; do chất lượng, năng suất lao động thấp. Lãng phí tài
nguyên thiên nhiên; lãng phí tài sản công do quản lý, sử dụng chưa hiệu quả,
trong đó giải ngân vốn đầu tư công; cổ phần hóa, xử lý thoái vốn của các doanh
nghiệp nhà nước; sắp xếp lại, xử lý nhà, đất thuộc sở hữu Nhà nước, các dự án
sử dụng nhiều tài nguyên đất và nước; thực hiện các chương trình, mục tiêu quốc
gia, các gói tín dụng hỗ trợ phát triển an sinh xã hội hầu hết rất chậm. Lãng
phí trong hoạt động sản xuất, kinh doanh, tiêu dùng của nhân dân diễn ra dưới
nhiều hình thức.
Ngoài những nguyên nhân dẫn đến các hình
thức tham ô, lãng phí trên, còn có nguyên nhân do thực thi các nghị quyết, chỉ
thị, văn bản pháp luật về phòng, chống lãng phí trong thực tế vẫn còn hạn chế;
hệ thống tiêu chuẩn, chế độ cho người chuyên trách phòng chống tham ô, lãng phí
chưa phù hợp thực tiễn nhưng chậm được sửa đổi, bổ sung; xử lý lãng phí chưa
được đề cao, thường gắn với xử lý tham nhũng như hệ lụy kéo theo. Chưa tạo được
phong trào thi đua rộng khắp về thực hành tiết kiệm, chống lãng phí cũng như dư
luận xã hội mạnh mẽ để phê phán, lên án những hành vi gây lãng phí. Việc xây
dựng văn hóa tiết kiệm, không lãng phí trong xã hội chưa được quan tâm đúng
mức.
Chúng ta đang đứng trước cơ hội lịch sử để
đưa đất nước bước vào kỷ nguyên vươn mình của dân tộc. Đây cũng là thời điểm để
định hình tương lai của chúng ta. Để nắm bắt cơ hội, đẩy lùi thách thức, gia
tăng mạnh mẽ nguồn lực chăm lo cho nhân dân, làm giàu cho đất nước trong giai
đoạn cách mạng mới, xây dựng tương lai tốt đẹp, công tác phòng, chống lãng phí
cần được triển khai quyết liệt, đồng bộ với những giải pháp hữu hiệu, tạo sự
lan tỏa mạnh mẽ, trở thành tự nguyện, tự giác của mỗi cán bộ, đảng viên và
người dân, văn hóa ứng xử trong thời đại mới; chú trọng một số giải pháp trọng
tâm, sau đây:
Thứ nhất, cần thống nhất nhận thức đấu
tranh phòng, chống lãng phí là cuộc chiến chống “giặc nội xâm” đầy cam go, phức
tạp; là một phần của cuộc đấu tranh giai cấp; có vị trí tương đương với phòng,
chống tham nhũng, tiêu cực để xây dựng Đảng ta vững mạnh, “là đạo đức, là văn
minh” Tập trung tuyên truyền sâu rộng, nâng cao ý thức, trách nhiệm trong cán
bộ, đảng viên và người lao động, trước hết là sự nêu gương của người đứng đầu
tại từng cơ quan, tổ chức, cá nhân khu vực công, khu vực tư về ý nghĩa, tầm
quan trọng và trách nhiệm thực hành tiết kiệm, chống lãng phí. Tiết kiệm, chống
lãng phí phải được thể hiện rõ nét qua những cam kết, kế hoạch, có lãnh đạo, có
chỉ tiêu cụ thể, tiến hành thường xuyên, triệt để. Xây dựng, triển khai thiết
thực các cuộc vận động, phong trào thi đua về thực hành tiết kiệm, chống lãng
phí, tạo khí thế thi đua sôi nổi, rộng khắp trong toàn Đảng, toàn dân và toàn
quân ta. Kịp thời biểu dương, khen thưởng, nhân rộng các điển hình tiền tiến
trong thực hiện tốt công tác thực hành tiết kiệm, chống lãng phí.
Thứ hai, tập trung hoàn thiện và tổ chức
triển khai có hiệu quả thể chế phòng, chống lãng phí; xử lý nghiêm các cá nhân,
tập thể có hành vi, việc làm gây thất thoát, lãng phí tài sản công. Ban hành
quy định của Đảng nhận diện cụ thể những biểu hiện lãng phí trong thực hiện
nhiệm vụ của cán bộ, đảng viên; quy định vai trò, trách nhiệm của cấp ủy, tổ
chức đảng, chính quyền, người đứng đầu cơ quan, tổ chức, đơn vị trong công tác
phòng, chống lãng phí; xây dựng và tổ chức thực hiện Chiến lược quốc gia về
phòng, chống lãng phí. Tiếp tục nghiên cứu, sửa đổi quy định của pháp luật về
thực hành tiết kiệm, chống lãng phí theo hướng tạo cơ sở pháp lý đầy đủ, đồng
bộ cho giám sát, kiểm tra, phát hiện, xử lý mạnh, có tính răn đe cao đối với
các hành vi lãng phí; xây dựng cơ chế thực sự hữu hiệu cho giám sát, phát hiện
lãng phí của Mặt trận Tổ quốc, các đoàn thể và nhân dân. Đẩy mạnh phát hiện, xử
lý nghiêm minh các vụ vi phạm gây lãng phí lớn tài sản công theo tinh thần “xử
lý một vụ cảnh tỉnh cả vùng, cả lĩnh vực”.
Thứ ba, tập trung giải quyết triệt để các
nguyên nhân dẫn đến lãng phí tài sản công, tài nguyên thiên nhiên, nguồn lực
chăm lo nhân dân và phát triển đất nước. Trọng tâm là: (i) Đổi mới mạnh mẽ công
tác xây dựng, hoàn thiện và thực thi pháp luật, coi đây là yếu tố quan trọng để
phòng, chống lãng phí. Trong đó, xây dựng pháp luật phải xuất phát từ thực
tiễn; vừa làm vừa rút kinh nghiệm; không cầu toàn, không nóng vội; lấy người
dân, doanh nghiệp làm trung tâm, chủ thể, kịp thời tháo gỡ khó khăn, vướng mắc,
khơi thông nguồn lực, giải quyết, khắc phục điểm nghẽn, mở rộng không gian, tạo
đà cho phát triển. Thường xuyên đánh giá hiệu quả, chất lượng chính sách sau
ban hành để kịp thời điều chỉnh bất cập, mâu thuẫn, giảm thiểu thất thoát, lãng
phí các nguồn lực. Rà soát, bổ sung các quy định về cơ chế quản lý, các định
mức kinh tế - kỹ thuật không còn phù hợp với thực tiễn phát triển của đất nước.
Hoàn thiện các quy định xử lý hành vi lãng phí; các quy định về quản lý, sử
dụng tài sản công; thể chế trong ứng dụng công nghệ thông tin, chuyển đổi số,
tạo sự đồng bộ trong chuyển đổi để giảm thiểu lãng phí. (ii) Cải cách triệt để,
giảm tối đa thủ tục hành chính, chi phí tuân thủ của người dân, doanh nghiệp;
chống bệnh quan liêu. (iii) Sử dụng tài nguyên, nhân lực, vật lực hiệu quả;
tăng cường tính bền vững, tối ưu hóa quy trình làm việc; nâng cao hiệu quả sử
dụng năng lượng. Giải quyết dứt điểm tồn tại kéo dài đối với các dự án quan
trọng quốc gia, dự án trọng điểm, dự án hiệu quả thấp, gây thất thoát, lãng phí
lớn; các ngân hàng thương mại yếu kém. Sớm hoàn thành cổ phần hóa, nâng cao
hiệu quả hoạt động của doanh nghiệp nhà nước. Tổng kết, nhân rộng kinh nghiệm
triển khai dự án đường dây 500kv mạch 3 Quảng Trạch (Quảng Bình) - Phố Nối
(Hưng Yên) để rút ngắn thời gian thực hiện các công trình, dự án đầu tư công
trọng điểm, quan trọng quốc gia, đường cao tốc, công trình trọng điểm, liên
vùng, dự án có tác động lan tỏa. (iv) Tập trung xây dựng, tinh gọn bộ máy tổ
chức Đảng, Quốc hội, Chính phủ, Mặt trận Tổ quốc, các tổ chức chính trị - xã
hội để hoạt động hiệu lực, hiệu quả; xây dựng đội ngũ cán bộ, nhất là người
đứng đầu các cấp đủ phẩm chất, năng lực, uy tín ngang tầm nhiệm vụ trong điều
kiện mới. Có các giải pháp cụ thể tăng năng suất lao động, nâng cao giá trị lao
động Việt Nam trong giai đoạn mới.
Thứ tư, xây dựng văn hóa phòng, chống lãng
phí; đưa thực hành tiết kiệm, chống lãng phí trở thành “tự giác”, “tự nguyện”,
“cơm ăn nước uống, áo mặc hàng ngày”. Xây dựng văn hóa tiết kiệm, chống lãng
phí trong các cơ quan, tổ chức; khuyến khích nhân dân tăng cường thực hành tiết
kiệm, chống lãng phí, tạo thói quen quý trọng tài sản của Nhà nước, công sức
của nhân dân, sự đóng góp của tập thể và công sức của mỗi cá nhân; coi việc
thực hành tiết kiệm, chống lãng phí là nhiệm vụ hằng ngày. Thực hiện đồng bộ
các giải pháp xây dựng văn hóa tiết kiệm, ý thức tiết kiệm; tư duy làm việc
khoa học, quản lý thời gian hiệu quả, hình thành trách nhiệm đạo đức xã hội gắn
với thực hiện nghiêm kỷ cương, kỷ luật.